Đâu Thành Cổ Mạc?

Rạng rỡ bao thời sử sách đưa
Đền đây cổ Mạc khó quên bừa
Sương dầm biến đổi phơi hình vữa
Nắng trải hao mòn lụi nghĩa xưa
Một thuở lừng danh đều đã hứa
Ngàn năm nổi tiếng dễ đâu lừa
Mong chờ sẽ được tay người sửa
Giữ lại nguyên thành khỏi gió mưa

Lương Tú

Khúc Sầu Vương

Tiếng nhạc ai truyền nghĩa bỏ gian
Thuyền trăng nhẹ lướt vẻ thư nhàn
Chan hòa những nẻo mơ ngời bóng
Diễn giải bao điều ước đẹp nhan
Bởi sáo làm Trương lòng vỡ mộng
Vì tâm trải nỗi Mỵ suy tàn
Cho cành lá rụng vương sầu não
Lặng lẽ sông buồn dải sóng than

Lương Tú

Thơ Chiều

Chậm rãi mây mù đuổi ánh dương
Hàng cây xoã nhánh rợp con đường
Theo dòng bút khảo môi thầm nguyện
Dõi cảnh tâm hoà mí nặng thương
Gió lạnh đìu hiu đào trải nõn
Trời cao ảm đạm liễu mơn tường
Gieo ào vận ngữ mơ màng trí
Để áng thơ chiều nhạt nhẽo hương

Lương Tú

Cảm Xúc Ngày Xuân

Con thuyền sớm buổi lững lờ chao
Quyện giữa dòng sông dải nước trào
Nắng hửng tươi màu sương lạnh rã
Mây hoà thẫm vạt gió nồng trao
Tràn hoa cảnh diễn ngời tâm đượm
Tỏa sắc hình đan rạng nghĩa hào
Mãn nguyện xuân mùa gieo cảm xúc
Tưng bừng họa xướng gửi trời cao

Lương Tú

Say Lòng Ai

Chậm rãi ai về buổi nắng vương
Bờ vai xoã tóc rợp thêm đường
Theo nàng chớp ảnh thơ hoà vận
Dõi cảnh gieo vần ý ngập chương
Dáng đẹp đầy lên ngời vẻ nõn
Mình thon đủ gợi nhũn môi hường
Cho người nghệ sĩ say hình bóng
Để ngón tay đàn lạc lõng phương

Lương Tú

Bến Mộng Say Đời

Vầng trăng chậm rãi ẩn mây trời
Bóng nhỏ phai dần ngỡ lọt cơi
Lặng lẽ triền sông chờ gió khởi
Đìu hiu hẻm núi vọng âm mời
Sân buồn liễu rủ hoang bờ xới
Ngõ quạnh sao tàn xám cỏ phơi
Bởi ánh đèn khuya giờ cũng vợi
Tình quyên bến mộng mãi say đời

Lương Tú

Chữ Tài Chữ Mệnh

Cái nghiệp con người khó luận ra
Giàu sang đói khổ kệ thôi mà
Danh nhân đố kỵ trời càng ghét
Tuấn kiệt chui luồn đất chẳng tha
Bởi tính tình gian vương hoạn nạn
Rằng ân nghĩa sáng đuổi ma tà
Trăm năm một cõi trần là vậy
Chữ Mệnh và Tài rõ cách xa!

Lương Tú

Chào Lữ Khách

Hớn hở cây cành vãn lạnh Xuân
Trời cao hửng nắng nõn vươn dần
Nghe ngoài bến bãi câu hò vọng
Vẳng giữa quê nhà tiếng nhạc ngân
Gió phả bình yên chiều lãng mạn
Dòng trôi chậm rãi nước trong ngần
Con tàu đổi hướng xa rời lộng
Lữ khách lên bờ vội rảo chân

Lương Tú

Rạng Đường Thi

Vào trang lật những áng thơ đời
Lựa cảnh gieo vần cũng lắm nơi
Cảm xúc tràn dâng hoà nghĩa đượm
Niềm tin thấu hiểu quyện tâm ngời
Mong hoài thảo tứ suôn lời dẫn
Ước mãi ươm dòng chuẩn vận khơi
Đã hẹn vầng trăng cùng tỏa sáng
Đường thi sẽ rạng quyết không rời

Lương Tú

Rạng Rỡ Lam Hồng

Thành Vinh rộn rã đón xuân về
Rạng rỡ Lam Hồng cỏ mướt đê
Sử sách ngàn năm ngời nghĩa tạc
Dòng sông mấy thuở đẹp danh đề
Vui mừng quả chín thơm nồng nhãn
Phấn khởi hoa tràn nõn mượt lê
Mãn nguyện làng quê bừng cảnh sắc
Tình yêu giữ trọn sáng câu thề

Lương Tú